Definition
▶
孔
kǒng
孔是指物体表面或内部的一个空洞或开口。
Un孔 est un trou ou une ouverture sur la surface ou à l'intérieur d'un objet.
▶
墙上有一个大孔。
qiáng shàng yǒu yī gè dà kǒng.
Il y a un grand trou sur le mur.
▶
这个盒子有一个小孔,可以透气。
zhè gè hé zi yǒu yī gè xiǎo kǒng, kě yǐ tòu qì.
Cette boîte a un petit trou pour laisser passer l'air.
▶
我在地上发现了一个孔。
wǒ zài dì shàng fā xiàn le yī gè kǒng.
J'ai trouvé un trou dans le sol.