Definition
▶
حَظِيَ، يَحظى، الحِظوة
ḥaẓiya
حظي الشخص بشيء يعني حصل عليه أو ناله.
האדם זכה במשהו כלומר קיבל או השיג אותו.
▶
حظي الطالب بتقدير عالي في الاختبار.
ḥaẓiya at-ṭālib bi-taqdīr ʿālī fī al-ikhtibār.
התלמיד זכה בציון גבוה במבחן.
▶
لقد حظيت بفرصة رائعة للعمل في هذه الشركة.
laqad ḥaẓītu bifurṣa rā'iʿa lil-ʿamal fī hādhihi ash-sharika.
זכיתי בהזדמנות נהדרת לעבוד בחברה הזו.
▶
إذا حظيت باستراحة كافية، ستشعر بتحسن.
idhā ḥaẓīta bi-istirāḥa kāfiyya, satašʿur bi-taḥassun.
אם תזכה במנוחה מספקת, תרגיש שיפור.