Definition
▶
تَعِبَ، يَتعَبُ، التَّعَب
ta'iba, yat'abu, at-ta'ab
تَعِبَ يعني أن الشخص يشعر بالإرهاق أو عدم القدرة على القيام بالمزيد من الأنشطة.
עייף פירושו שאדם מרגיש עייפות או חוסר יכולת לבצע עוד פעילויות.
▶
بعد يوم طويل في العمل، شعرت بالتعب الشديد.
ba'da yawm tawil fil-'amal, sha'artu bil-ta'ab al-shadid.
אחרי יום ארוך בעבודה, הרגשתי עייפות רבה.
▶
إذا كنت تتعب بسرعة، يجب أن تأخذ قسطًا من الراحة.
itha kunta tat'abu bisur'ah, yajibu an takhudh qistaan min al-raha.
אם אתה מתעייף מהר, עליך לקחת הפסקה.
▶
التعب يؤثر على تركيزي أثناء الدراسة.
al-ta'ab yu'aththiru 'ala tarkizi athna'a al-dirasa.
עייפות משפיעה על הריכוז שלי בזמן הלימודים.